Saturday, July 05, 2008

Happiness

Happiness comes when your successses are more than your un-successes and you can accept this comparison.

Sunday, June 22, 2008

Korea Collection

Korea & Korean. Comes to change your observation





































Saturday, June 21, 2008

China Collection

Sorry my dear friends, I couldn't make it online sooner, and here are for you and for me.











































Wednesday, June 11, 2008

Hoc cach suy nghi

Suy nghĩ thay đổi hành vi, hành vi thay đổi số phận?

Hãy lái suy nghĩ mình theo hướng tích cực vì mình không thể đẩy nó ra khỏi đầu đc. Càng đẩy thì chỉ càng tập trung vào nó mà thôi.

Monday, May 05, 2008

Song & Yeu

Ta sợ mất một ai đó nhưng bản thân ta lại không níu giữ, ta muốn người đó quay lại nhưng lòng kiêu hãnh đã đẩy người đó đi xa hơn.

Trong tình yêu, nếu bạn yêu một ai đó, hay cố gắng bên người đó. Và khi người đó thuộc về bạn, hãy trân trọng và gìn giữ. Bởi tình yêu không phải là một món đồ mà khi mất ta dễ dàng tìm lại được. Và nếu bạn may mắn có lại được thì trong tim người đó cũng đã hiện hữu một vết thương khó lành.

Hãy sống sao để có thể mỉm cười khi 1 ngày qua đi ...

Tuesday, August 14, 2007

Khong phai em!

Hom nay di cong tac, gap co be giong em, anh chang lam dc gi ca, cu muon nhin co be hoai. Nho em ma long buon ruoi ruoi. Bay gio anh them dc gap em mot lan. Bay gio anh khong con nho ro khuon mat em nua roi, anh chi nho no trong dang yeu lam. Chi nho khuon mat do moi khi nhin thay la long anh cu vui len, cu nhu la anh chi can nhin thay no la co the song dc vay!

Tuesday, May 01, 2007

It will take just 40 seconds to read this and change your thinking...


Two men, both seriously ill, occupied the same hospital room. One man was allowed to sit up in his bed for an hour each afternoon to help drain the fluid from his lungs. His bed was next to the room' s only window. The other man had to spend all his time flat on his back. The men talked for hours on end. They spoke of their wives and families, their homes, their jobs, their involvement in the military service, where they had been on vacation.


?


Every afternoon, when the man in the bed by the window could sit up, he would pass the time by describing to his roommate all the things he could see outside the window. The man in the other bed began to live for those one hour periods where his world would be broadened and enlivened by all the activity and color of the world outside. The window overlooked a park with a lovely lake. Ducks and swans played on the water while children sailed their model boats. Young lovers walked arm in arm amidst flowers of every color and a fine view of the city skyline could be seen in the distance. As the man by the window described all this in exquisite details, the man on the other side of the room would close his eyes and imagine this picturesque scene. One warm afternoon, the man by the window described a parade passing by. Although the other man could not hear the band - he could see it in his mind' s eye as the gentleman by the window portrayed it with descriptive words.


Days, weeks and months passed.


One morning, the day nurse arrived to bring water for their baths only to find the lifeless body of the man by the window, who had died peacefully in his sleep. She was saddened and called the hospital attendants to take the body away. As soon as it seemed appropriate, the other man asked if he could be moved next to the window. The nurse was happy to make the switch, and after making sure he was comfortable, she left him alone. Slowly, painfully, he propped himself up on one elbow to take his first look at the real world outside. He strained to slowly turn to look out the window besides the bed. It faced a blank wall. The man asked the nurse what could have compelled his deceased roommate who had described such wonderful things outside this window. The nurse responded that the man was blind and could not even see the wall. She said, "Perhaps he just wanted to encourage you."


Epilogue: There is tremendous happiness in making others happy, despite our own situations. Shared grief is half the sorrow, but happiness when shared, is doubled.


If you want to feel rich, just count all the things you have that money can ' t buy. "Today is a gift, that is why it is called The Present."


The origin of this letter is unknown, but it brings good luck to everyone who passes it on.

Thursday, March 22, 2007

Mua dau mua


Quy luật tự nhiên lại mang đến cho anh thêm một mùa mưa nữa. Mưa đầu mùa sao buồn quá vậy!
Lòng chợt nhận ra mưa năm nay khác quá, có lẽ bởi mưa đến khi trong anh đang mất đi một hy vọng. Nhớ hai mùa mưa qua, đi dưới mưa đến nhà em mà lòng thấy sao ấm áp lạ thường. Còn giờ đây trong căn trong căn phòng ấm áp mà lòng sao lạnh quá! Lòng lại muốn đội mưa như năm nào nhưng dường như đôi chân không muốn dời bước. Chân bảo: lối mòn ấy đã không muốn đôi chân này đi qua!

Thursday, March 15, 2007

Cuoc tinh khong hen



Có một tiệm bán hoa nọ thật lớn ở đường Trung Sơn Bắc. Tiệm bày la liệt những loại hoa quí, chậu kiểng và hòn non bộ. Chủ tiệm là ông già họ Trương đầy nghệ sĩ tính và khôi hài. Ông ta mở tiệm không phải để kiếm lời như thiên hạ mà là để thưởng thức hoa và chiêm ngưỡng khách mua hoa. Hàng ngày, ông ngồi chết trong tiệm để thực hiện cái mục đích đó.

Hôm ấy là mùa đông. Mưa bay lất phất. Khí lạnh làm tê cả da người. Đường sá vắng tanh. Suốt ngày ông Trương chỉ ngồi co rút một mình, không bán được một đóa hoa. Mãi đến lúc trời nhá nhem tối, ông mới thấy một cô gái từ hẻm cạnh nhà đi ra, vẻ mặt buồn buồn. Người con gái này quá ư quen thuộc. Nàng ngày nào cũng đến trước tiệm ông chờ xe bus. Sáng đi chiều về. Ăn cơm tối xong đi mãi đến khuya mới về lại. Ông Trương có cảm tình đặc biệt với nàng, không hiểu vì lý do gì. Rất có thể vì nét mặt nhu mì, dễ thương cũng có thể nhờ cái dáng trầm lặng phảng phất buồn và mái tóc đen mượt. Ông thường ví nàng như một đóa hồng vàng. Hoa hồng nào ông cũng thích, nhưng hoa đỏ quá sặc sỡ không giống nàng mấy. Hoa vàng tao nhã, có một vẻ đẹp chiều sâu và quí phái mới giống nàng được.

Gia đình nàng có lẽ nghèo lắm, chỉ cần nhìn cách ăn mặc cũng đủ biết. Trời lạnh buốt thế này mà chỉ mặc chiếc áo lông trắng và cái robe ngắn màu xanh lợt. Hai má và mũi đỏ lên vì lạnh. Những bước đi thật khoan thai và dịu dàng chứng tỏ nàng chẳng hề biết lạnh. Thân hình thon nhỏ và mái tóc bay bay trong gió trông càng đẹp, dễ thương vô cùng. Ông Trương rất thích mẫu người này, mẫu người giống con gái ông hiện còn ở lại Trung Hoa Lục Địa.

Chiều nay khi đi qua tiệm, nàng dừng lại ngắm hoa. Cặp mắt đen sáng ấy bỗng nhiên mờ đi như bị mây hay sương mù che khuất. Nàng cúi xuống thở ra thật nhẹ Tại sao nàng buồn? Thích một đóa hoa mà không có tiền mua ư? Ông Trương đứng dậy, tiếng khua động cái ghế làm nàng bỏ đi lập tức.

Mưa vẫn rơi nhè nhẹ. Không gian lờ mờ. Trời về đêm càng buồn, nhất là buôn bán ế. Ông Trương đi tưới nước hoa, cắt tỉa lá héo rồi lấy cái lọ cắm màu đen và một bó hồng vàng. Hai màu sắc này hòa hợp có một ý vị kín đáo và tình tứ lạ thường. Vừa cắm, ông vừa nghĩ đến người con gái tiều tụy và cô độc ấy.

Tiếng chuông cửa reo lên, ông Trương mừng rỡ. Có được một người khách đến mua hoa lúc này thì còn gì quý bằng. Ngước đầu lên, ông thấy một thanh niên cao gầy đang đẩy cánh cửa, do dự nửa muốn vào, nửa muốn không. Ông liền đứng dậy, tươi cười đón khách:

- Cậu mua hoa à? Mời cậu vào xem.

Người thanh niên tần ngần, một lúc sau mới bước vào. Chàng ta trạc độ 22, 23 tuổi. Mái tóc đen rối bù lấm tấm những hạt nước mưa. Đôi mắt lớn nổi bật dưới hai hàng lông mày đậm. Gương mặt sáng láng, lanh lợi, nhưng đượm vẻ buồn và chứa chút ngạo nghễ, bướng bỉnh. Chàng khoác chiếc áo blouson màu cà phê, tay và cổ đã bị sờn. Chiếc quần cao bồi bó sát cặp chân dài đã ngả thành màu trắng. Đôi giày rách đầy bụi và sình. Trông chàng rất bụi đời và có một tâm trạng lo lắng. Chàng đảo mắt nhìn các loại hoa rồi ngập ngừng:

- Cháu muốn một ít... một ít hoa.

Ông Trương nhỏ nhẹ:

- Cậu thích loại nào ạ?

Chàng nhíu mày rồi mím môi quan sát, đoạn nhún vai đáp:

- Cháu cũng không biết nữa!

- Thôi vầy nhé, cậu cho tôi biết mua hoa để làm gì: cắm bình, trồng vào chậu hay làm quà cho người khác?

- Dạ, làm quà.

Nhìn vẻ mặt bối rối đầy lo lắng, ông Trương đoán có lẽ người thân chàng đang nằm bệnh viện nên hỏi:

- Làm quà cho bệnh nhân à? Nếu vậy thì cậu nên mua hoa bách hiệp, nếu không thì hoa lan, cúc, vạn thọ, hoa mã đề, thái dương...

Cặp mắt đen chớp lia lịa nhìn quanh phòng:

- Không phải thế, để cháu suy nghĩ đã.

Nhìn bình hồng vàng mà ông Trương vừa cắm, chàng vui hẳn lên như vừa tìm thấy một chân trời mới, liền reo to:

- Đúng rồi, hoa hồng vàng. Chỉ có hoa vàng mới hợp với nàng được. Cháu muốn mua một ít hồng vàng. Mỗi ngày bác có thể để cho cháu một bó được không?

- Mỗi ngày à?

Ông Trương thích thú nhìn chàng. Vẻ mặt ấy bây giờ không còn một chút buồn mà tràn đầy tươi vui và hy vọng.

- Thưa cậu, chuyện gì chứ chuyện ấy thì quá dễ.

- Nhưng thế phải trả bao nhiêu tiền mỗi ngày? Cháu xin gởi trước nhé.

Thái độ và giọng nói chàng có vẻ khinh thường tiền bạc. Chàng thọc tay vào túi áo blouson lấy ra cái bóp đã rách và xẹp lép.

- Cậu vui lòng cho tôi biết mỗi bó cần bao nhiêu hoa?

- Dạ, hai mươi hoa.

Nhìn cái bóp nghèo nàn ấy, ông Trương hồ nghi:

- Hai mươi hoa? Tiền tính từng hoa, mỗi hoa là ba...

Ông liếc chàng rồi hạ giá:

- Một hoa hai đồng.

Chàng giật mình như bị kim chích:

- Bác nói sao? Một hoa hai đồng à? Như vậy, hai mươi hoa là bốn mươi đồng, một tháng phải mất những một ngàn hai! Cháu chưa mua hoa bao giờ, không ngờ mắc như vậy. Cháu không mua nổi!

Chàng bỏ bóp vào túi, vẻ buồn khi nãy trở lại trên mặt làm cặp mắt u buồn. Chàng ra đến cửa, quay đầu lại nói:

- Xin lỗi, cháu đã làm phiền bác nhiều!

Ông Trương vội gọi:

- Khoan đã cậu.

Chàng dừng lại.

- Cần gì mỗi ngày cậu phải mua hai mươi hoa như vậy?

Ông Trương cũng không hiểu tại sao mình có thái độ vồn vã ấy. Có thể vì trời mưa buồn vắng khách, cũng có thể bởi cái tính thật thà của chàng làm cảm động lòng ông. Bởi vậy, ông quyết định giúp chàng phen này dù lỗ cũng được.

- Cậu chỉ cần mua mười hoa đủ rồi. Làm quà đâu cần số lượng, chỉ cần mình có lòng là được.

Chàng đưa tay vuốt nhẹ mái tóc bù nhìn thẳng vào mặt ông:

- Nhưng mà... nhưng mà... cháu vẫn không đủ tiền để mua mười đóa như bác đề nghị.

- Cậu có được bao nhiêu tiền để mua?

Chàng lấy cái bóp ra lần nữa, đếm đi đếm lại một lát:

- Cháu chỉ có 320 đồng!

320 đồng! Nó cần phải để lại một ít để đi xe hay dùng vào việc cần thiết khác. Ông quay sang nhìn bình hoa. Mấy ai có thể định được giá hoa. Hoa nở kịp thời thật là vô giá. Ngàn vàng chưa mua được một đóa. Kẻ nào trị giá hoa bằng tiền thì kẻ ấy không còn biết giá trị của hoa. Tuy nhiên một khi hoa héo thì chẳng ai thèm bỏ tiền ra để mua, dù với một giá rẻ ế như cho chăng nữa. Giá trị của hoa thay đổi theo thời gian. Bởi vậy ta tạm cho là hoa héo đi để cậu ta còn mua được hầu làm một món quà vừa ý. Ông quyết định:

- Tôi chỉ lấy cậu 250 đồng thôi, để cậu còn chút ít mà tiêu dùng. Mỗi ngày tôi sẽ bao sẵn cho cậu mười đóa. Hôm nay bắt đầu lấy chưa?

Chàng mừng quýnh lên:

- Ô, bác bán cho cháu 250 đồng sao?

- Vâng! Cậu muốn loại hoa nào, còn búp, vừa hé nở hay nở lớn?

Chàng vẫn ngờ là mình nghe lầm:

- Ồ... Cháu...

Cuối cùng, chàng mới nói được:

- Cháu muốn loại hoa vừa nở vài cánh.

Ông Trương vừa lựa hoa vừa nói:

- Loại ấy đẹp lắm, để tôi bao cẩn thận cho cậu nhé.

Bỗng nhiên chàng lại cản:

- Ồ, thưa bác chờ chút đã!

Ông Trương ngạc nhiên:

- Sao, còn chê nữa à?

Mặt chàng đỏ lên vì thẹn:

- Dạ, không phải... Cháu... cháu nhờ bác trao hoa giùm?

- Trao hoa giùm cậu?

Ông Trương lộ vẻ không mấy hài lòng. Mặc dù ông vẫn nuôi sẵn vài người để đưa hoa hộ cho khách hàng, nhưng ai cũng nhờ như thế thì phiền phức quá! Thấy ông lưỡng lự, chàng vội trấn an!

- Thưa bác, trao hoa không xa đâu. Căn nhà 43/5 ở hẻm bên cạnh đây mà. À mà không, số 43/3 chứ không phải 43/5, tặng cho một cô gái...

Ông Trương đã hiểu. Trong trí ông hiện lên hình bóng người con gái nhu mì dịu dàng ấy với cặp mắt mơ mơ buồn... Hoa hồng vàng! Chàng thanh niên này biết chọn hoa và có ý nghĩ phù hợp với ông lạ! Không nén được xúc động, ông Trương tươi hẳn lên, mở to mắt nhìn chàng. Trong cái bảnh trai của chàng ta có chút bướng bỉnh. Trong cái tính ngay thẳng chứa đựng sự ngạo nghễ, nhiệt tình lẫn liều lĩnh và e thẹn của kẻ còn non sữa. Ông chịu chàng hết mình. Chàng và nàng thật là xứng đôi vừa lứa. Quân tử lúc nào cũng sẵn sàng giúp người. Vài bước đi là mấy!

- À à, tôi biết rồi. Cô bé có mái tóc đen thật dài và con mắt lớn đó chứ gì? Cô ta thường đi ngang qua tiệm tôi lắm.

Chàng mừng rỡ:

- Dạ, đúng rồi, chính nàng đó. Bác bằng lòng giúp cháu?

Ông gật đầu:

- Được, được mà. Cậu muốn tôi hằng ngày đem qua lúc nào?

- Thưa bác, buổi tối. À mà không, tối nàng đi làm. Thôi sáng đi, mỗi sáng bác nhớ giúp giùm cháu.

- Vâng, mỗi sáng tôi sẽ giúp cậu. Vậy thì ngày mai bắt đầu chứ gì?

Chàng trả tiền:

- Dạ, xin phiền bác!

Ông Trương nhắc:

- Cậu nên viết vài chữ trên danh thiếp gởi cho nàng chớ?

Chàng tươi cười:

- Dạ, nhờ bác, suýt nữa cháu quên mất!

Chàng đưa tay vuốt tóc, ngồi xuống nhìn tấm danh thiếp ông Trương đưa. Suy nghĩ một lát, chàng bắt đầu viết:

Hoa thơm vài đóa

Chúc cô vui nhiều

Một người chưa quen ái mộ cô.

Nghê Quán Quần

Thân tặng

Chàng đứng dậy đưa tấm danh thiêp cho ông Trương:

- Thưa bác, như thế là đủ lắm rồi?

Thì ra, chàng chưa hề quen với cô bé ấy. Thật là thằng con trai lố bịch và bướng bỉnh quá:

- Mỗi ngày đều viết y thế này sao?

- Dạ!

Ông Trương nhìn thẳng vào mặt chàng:

- Thôi được, chúc cậu sớm thành công!

Chàng cười. Màu đỏ của thẹn thùng nhuộm đỏ hai má. Chàng cúi đầu chào rồi quay mặt đẩy cửa đi ra, bước vào giữa mưa và gió lạnh. Ông Trương tiễn chàng cho đến khi khuất mới vào. Đứng tựa quầy hàng, ông lắc đầu rồi mỉm cười. Lòng ông cảm thấy lâng lâng vui và ấm áp. Một lúc sau, ông đi lựa mười đóa hồng vàng đẹp nhất đưa lên nhìn. Thấy có vẻ ít quá, ông thêm vào hai đóa nữa rồi lại cười đắc ý. Ông lấy sợi dây vàng, buộc tấm danh thiếp vào bó hoa thật chặt, không quên thắt thêm một cái nơ hình con bướm. Ông đi lấy cái bình không đổ đầy nước rồi ngâm hoa vào đó. Sớm mai, công việc đầu tiên là phải đưa bó hoa nầy đi. Lùi ra sau ba bước, ông gật gù:

- Nhớ nhé, phải gắng thi hành xong nhiệm vụ. Mi ra đi tức mang theo quả tim của người con trai đang muốn được yêu.





Lại một ngày mưa! Du Lâm ngồi dậy, bước xuống giường nhìn mưa bay bay qua khung cửa sổ. Mưa dai dẳng thế này đến bao giờ cho dứt! Nàng thở ra thật dài. Mưa cứ mãi lất phất. Gió rít không ngừng. Thế mà sáng nào cũng phải cắp sách đến trường tối lại đi làm thì còn gì buồn bằng. Thêm vào đó, bầu không khí gia đình không mấy yên vui. Mẹ đau nằm một chỗ, bài vở nhiều không có thì giờ học, công việc làm ăn không mấy vừa ý... Và, bác Lâm, cái ông khỉ đó nữa!

Nàng lắc đầu thật mạnh, muốn xua đuổi hết ý tưởng buồn trong lòng. Cuộc đời là một chuỗi ngày phiền não không làm sao tránh được. Sáng nay có giờ học, đừng đến trễ thì kỳ lắm. Nàng hấp tấp sửa soạn bữa điểm tâm. Mẹ nàng đã thức dậy, từ phòng ngủ mệt mỏi đi ra. Trời trở mưa và gió nên chứng bịnh phong thấp của bà phát nặng, không thể đứng thẳng người được!

Ngồi vào bàn ăn, bà nhìn con lo lắng:

- Tối qua, ông Lâm đến thăm gia đình mình đó con.

Nàng hỏi lại:

- Bác Lâm hả mẹ?

- Lâm, mẹ biết con không thích chuyện này, nhưng theo mẹ thì nên lấy ông ta đi con.

Nàng sụp mắt:

- Thưa mẹ!

- Từ khi cha con chết, cuộc sống mẹ con mình khốn đốn vô cùng. Con vất vả chạy ngược xuôi mà tiền chẳng thấm vào đâu với nhu cầu chi tiêu cần thiết. Mẹ lại bệnh hoạn hoài. Thấy con khổ, mẹ đau lòng vô cùng. Bởi vậy con nên bằng lòng làm vợ ông ta đi. Tuổi ông ta có lớn, nhưng được cái tính thật thà...

Lâm cướp lời mẹ:

- Thưa mẹ, bác Lâm không phải là mẫu người đàn ông con thích. Mẹ con mình gắng chịu khổ, chờ con tốt nghiệp đại học...

- Con lại nói khùng nữa rồi. Còn hai năm nữa mới tốt nghiệp đại học, chừng ấy chắc gì mẹ còn sống để hưởng hạnh phúc đó?

Du Lâm buồn bã nhìn mẹ Nàng rất sợ phải nghe những lời ấy của mẹ:

- Đừng nói vậy mẹ, để cho con thời gian suy nghĩ kỹ đã.

- Con suy nghĩ một năm rồi đâu phải chưa?

- Cho con một khoảng thời gian nữa đi mẹ.

Bà rưng rưng nước mắt:

- Con à! Mẹ nào muốn ép uổng con, nhưng mà hoàn cảnh gia đình mình thật đơn chiếc, túng thiếu. Con gái trước sau gì cũng phải lấy chồng, có được một tấm chồng như ông Lâm sẽ được hạnh phúc, khỏi lo lắng khổ sở. Bây giờ không yêu, mai mốt sống với nhau lâu ngày sẽ yêu, có gì đâu mà suy nghĩ? Đừng kén chọn lắm vậy con. Ông Lâm có chỗ nào xấu, đáng chê đâu.

- Con có nói với mẹ ông ta là người xấu bao giờ đâu. Con chỉ nói rằng mẫu người đàn ông trong mộng không phải là ông.

Bà mỉa mai:

- Hứ, mẫu người trong mộng! Đó là một thằng thanh niên bảnh trai, dũng cảm ngồi trên ngựa trắng đến tặng cho con một bông hồng chứ gì?

- Có lẽ như vậy đó mẹ!

- Thôi, con gái của mẹ đừng có mơ mộng khùng như vậy nữa! Con nên nhớ rằng mình đang sống trong xã hội loài người với những thực tế tranh giành từng chén cơm manh áo thì mộng mơ chỉ là những viễn vông vô ích. Mẹ đồng ý với con rằng làm người ai cũng mộng mơ, nhưng mộng mơ có bao giờ trở thành sự thật đâu?

Nàng thở ra, đứng dậy lấy sách vở trên bàn:

- Con phải đi học kẻo trễ giờ, khi về mẹ con mình sẽ bàn tiếp.

Tiếng chuông reo to. Mẹ nàng vội vàng vào phòng và dặn:

- Nếu ai đòi nợ, nói với họ là mẹ vắng nhà nhé.

Lâm lắc đầu, miễn cưỡng đến cửa. Trong trí đang chuẩn bị phải nói thế nào để chủ nợ chịu hoãn lại vài hôm. Kéo cửa ra, nàng ngơ ngác!

Người đứng bên ngoài không phải kẻ đến đòi nợ mà là ông Trương, với bó hồng trên tay và gương mặt đầy vui vẻ. Nàng thấy lạ:

- Thưa ông hỏi ai ạ?

- Tôi là chủ tiệm bán hoa. Có người khách hàng nhờ tôi mang bó hoa đến tặng nhà này.

- Nhưng... nhưng mà, tặng ai vậy, thưa ông?

- Tặng cho cô đó.

Nàng nghi ngờ:

- Có lẽ ông chủ đã lộn nhà?

Mặt ông Trương càng tươi hơn:

- Làm gì lộn được. Người khách ấy nói rõ ràng lắm.

Nàng cụt hứng, nghĩ thầm:

- Như vậy là cái thằng cha già Lâm mắc dịch này chứ còn ai. Thật đúng là già dê học đòi chơi mode trẻ con!

Nàng tiếp bó hoa và hỏi:

- Thưa ông, phải người khách ấy có dáng mập mạp không ạ?

- Ô, không phải đâu, đó là một thanh niên trẻ khá bảnh trai. Tôi đoán chắc là sinh viên.

Ông Trương quay đi, không cần để ý đến sự phản ứng của Lâm. Nàng phân vân nhìn bó hoa rồi lấy tấm danh thiếp lên xem:

Hoa thơm vài đóa

Chúc cô vui nhiều

Một người chưa quen ái mộ cô.

Nghê Quán Quần

Thân tặng.

- Trời mới biết Nghê Quán Quần là ai?

Mẹ nàng ló đầu ra hỏi:

- Ai vậy con?

- Có người gởi tặng con bó hồng vàng.

- Người ấy là ai?

- Con không biết nữa! Con đâu có quen biết gì họ.

Nàng đi lấy bình cắm và thầm nghĩ:

- Có lẽ người trong mộng xuất hiện không chừng!

Đổ nước vào bình rồi cắm hoa. Những ý tưởng mộng mơ nối tiếp trong lòng đã nhuộm má nàng đỏ hồng, má nàng trông dễ thương và đẹp.

Một bó hồng đột ngột mang đến như muôn ngàn câu nói tình tự, kín đáo làm cho nàng suốt ngày bần thần nghĩ ngợi. Người sinh viên ấy ở đâu lại để ý đến mình? Bạn học hay một lần nào đó gặp trên đường đi, trên xe bus? Mà sao chàng biết nhà mình? Có lẽ hỏi thăm người trong xóm hay theo dõi không chừng. Có lẽ thế này, có lẽ thế nọ, hàng trăm cái có lẽ lờn vờn trong trí nàng suốt ngày. Thế rồi hôm sau, thêm một bó hồng nữa. Tâm hồn nàng càng trở nên rối loạn vô cùng. Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm... từng bó, từng bó kế tiếp đến tay nàng. Khắp nhà lúc nào cũng ngào ngạt mùi thơm. Thấy vậy, mẹ nàng nghiêm nghị bảo:

- Con nói thật với mẹ đi. Nghê Quán Quần có phải là bồ của con không. Vì nó mà con không bằng lòng lấy ông Lâm chứ gì?

- Thưa mẹ, con đã nói là không hề biết người này. Người ta đã viết trên tấm danh thiếp như vây mẹ còn không tin sao?

- Biết đâu đó là mánh lới của con và nó để che mắt mẹ.

Nàng phân trần:

- Con đã nói không biết thật mà!

- Người ta đã tặng hoa một tuần rồi mà chưa ra mặt cho con biết sao?

- Dạ chưa.

- Nếu vậy thì chắc thằng này bị bịnh thần kinh rồi. Con nên cẩn thận đó nhé. Con người mang chứng bịnh ấy thì ai có thể đoán biết việc làm của họ được!

Du Lâm im lặng, quay đầu nhìn bình hoa trên bàn - Bịnh thần kinh! Dám người này mang chứng bịnh đó lắm. Tuy nhiên, nàng mong mỏi được quen biết người đó.

Nữa tháng trôi qua, ngày nào Lâm cũng nhận được một bó hồng. Niềm vui của nàng bây giờ là mỗi sáng nhận được một bó hồng, chỉ mong có thế. Cứ mỗi sáng thức dậy nàng hồi hợp chờ tiếng chuông reo. Sợ rằng, một ngày nào đó, chuông không reo nữa, hoa hồng không còn xuất hiện. Nàng không sợ người tặng hoa mắc bệnh thần kinh mà chỉ sợ hoa không còn đến. Tính tình nàng cũng đã thay đổi nhiều: mỉm cười một cách vô cớ, làm việc gì thì hỏng việc ấy. Ca hát vu vơ và ngớ ngẩn vô cùng. Sự thay đổi đó không tránh được cặp mắt tò mò của mẹ.

- Coi bộ trên mấy bó hồng có mang vi khuẩn của bịnh thần kinh. Mẹ sợ con đã bị lây bịnh thần kinh rồi!

Hoa hồng chẳng những làm mẹ con Du Lâm lo lắng ăn không ngon, ngủ không yên mà còn làm cho ông Lâm lo sợ.

- Theo tôi những việc lạ lùng thế này không phải là việc lành đâu, nên báo cho cảnh sát biết để họ còn có cách ngăn chận.

Nàng vội cản:

- Việc ấy chẳng quan hệ gì đến bác. Hơn nữa, cháu thiết tưởng rằng chẳng có gì phải đáng lo cả.

Ông nheo mắt:

- Cô nói sao? Không có việc gì đáng lo à? Bộ cô không sợ hả?

Mắt nàng sáng lên. Mặt đỏ hồng thật dễ mến:

- Sợ à? Ai lại đi sợ những đóa hoa đẹp đẽ ấy?

Nàng lại cười lớn. Tiếng cười tưởng chừng những mũi tên đang bắn vào tim ông già Lâm. Ông ta biết thân phận mình không thể sánh được với bình hoa ấy nên đàng lặng thinh!

Hai mươi ngày rồi, người tặng hoa cũng chẳng hề biết. Lâm không còn chịu nổi nên đến tiệm ông Trương rụt rè đẩy cánh cửa bước vào.

Đứng giữa rừng hoa thơm ngát, nàng e ngại hỏi:

- Dạ, tôi có tí việc định hỏi ông chủ.

- Có việc gì xin cô cứ tự nhiên.

Ông ngắm nghía nàng lộ vẻ đắc ý rồi nghĩ thầm:

Hoa hồng thật hiệu nghiệm hết sức. Chúng đã nhuộm đỏ hai má và làm sáng cặp mắt nàng. Gương mặt cũng mất đi nét u buồn xa vắng. Thật thuốc tiên cũng không bằng mà!

Lâm khẽ hỏi:

- Ông thường mang hoa đến nhà tôi?

- Vâng, việc này tôi biết!

- Ông có thể cho tôi biết địa chỉ người mua hoa không?

Ông Trương thành thật:

- Xin lỗi cô, tôi không biết địa chỉ cậu ta ở đâu nữa! Cậu ấy đặt mua hoa hồng trong một tháng, trả tiền trước. Mãi đến hôm nay, tôi vẫn chưa thấy trở lại.

Nhìn thấy vẻ thất vọng trên gương mặt dễ thương ấy, ông bèn an ủi:

- Nhưng theo tôi, thế nào cậu ấy cũng trở lại sau khi những bó hoa nầy giao hết.

Nàng e lệ:

- Khi nào... khi nào cậu ấy đến, ông làm ơn... làm ơn...

Ông Trương tươi cười ngắt lời:

- Tôi biết mà. Tôi sẽ bảo cậu ấy một mình đem hoa đến nhà cô.

Mặt nàng đỏ lên, quay đầu lại chạy nhanh ra cửa. Ông Trương nhìn theo cười mãn nguyện. Nàng vội vã đi trong gió rét, mặt nóng ran lên. Bây giờ là ban đêm, nàng phải đến trạm xe bus để đi làm. Nhìn đám người cho xe, rất có thể là người này, cũng có thể người kia! sao chàng không đến, nàng đã mong mỏi từ lâu rồi!





Một tháng trời trôi qua, ông Trương đã giao đến bó hoa cuối cùng. Suốt ngày, ông chỉ ngồi chờ chàng thanh niên ấy đến. Mãi cho đến một hôm chủ nhật thật đẹp trời, ông Trương ngồi mơ mộng viễn vông về chuyện tình của chàng thanh niên tặng hoa với người con gái được nhận. Bao giờ Quán Quần đến, ông sẽ nói rằng:

- Cậu cứ trực tiếp mang hoa đến tặng đi. Cô ta đang chờ cậu đó.

Ông muốn được mục kích thái độ của chàng khi nghe câu nói này. Xem thử chàng sẽ vui mừng đến mức nào. Sẽ hoảng lên hay giật mình? Trong trí ông lại hiện lên khuôn mặt của Quán Quần và Du Lâm. Thật hai đứa xứng đôi vừa lứa vô cùng!

Ông phải chuẩn bị cho thêm chàng một bó hồng vàng nữa mới được. Lần đầu tiên đến nhà người con gái chưa quen làm sao tránh khỏi sự bỡ ngỡ. Bó hồng ấy sẽ giúp chàng được tự nhiên hơn. Ông Trương chuẩn bị xong bó hoa theo ý nghĩ. Nhưng mà, chờ mãi từ sáng tới chiều, Nghê Quán Quần chẳng thấy tăm hơi gì đâu cả! Chẳng lẽ chàng quên mất cái vụ tặng hoa này sao? Hay là, đã chạy theo một cô gái khác đẹp và giàu sang hơn? Bao nhiêu hoài nghi thì bấy nhiêu thất vọng trong lòng ông không sao xua đuổi hết. Ông buồn chán thở ra, không biết ngày mai mình còn nên tiếp tục giao hoa như vậy nữa không.

Tối hôm đó, ông Trương đã hết hy vọng chàng thanh niên ấy đến. Tức và buồn, thêm vào đó trời mưa liên miên suốt ngày nên ông cảm thấy cuộc đời mình vô vị quá. Ông liền bảo mấy người giúp việc lo dọn dẹp đóng cửa vì trời u buồn và mưa hoài như vậy thì chẳng còn khách nào đến mua hoa nữa. Ông vừa định đóng cửa thì có bóng một người thanh niên từ bên kia đường vội vã băng qua vào tiệm. Đầu tóc chàng ướt cả nước. Ông Trương trố mắt:

- Ô, cậu đến đó hả?

Người ấy chính là Nghê Quán Quần. Cách phục sức của chàng vẫn giống như một tháng về trước, không có gì thay đổi. Chỉ khác một điều là trông chàng có vẻ giận dữ lắm. Chàng hung hăng hỏi:

- Cháu muốn đến hỏi bác là có trao hoa giùm không?

- Sao không? Không sót một ngày!

Chàng nhướng mày:

- Vậy bác đã giao ở đâu?

Ông Trương nhíu mày, hơi ngớ ngác:

- Cậu hỏi gì kỳ vậy? Thì tôi mang đến nhà cô gái mà cậu đã dặn đó.

- Cô nào? Bác đã trao cho cô nào mới được?

- Thì cô ở hẻm bên cạnh này chứ còn cô nào nữa. Dãy nhà bên phải đếm đầu hẻm đến căn thứ ba. Cô sinh viên có cặp mắt to và mái tóc đen dài đó.

Chàng dậm chân gào to:

- Trời ơi, sai hết ráo rồi! Cháu muốn tặng cô bé căn nhà thứ tư, tên là Ức Mai.

Ông Trương đứng sững. Đúng là trong hẻm đó có một cô gái ăn mặc lõa lồ, thường phơi của quí, làm vũ nữ. Có lắm ông lớn, sang mua hàng tá hoa đến tặng, và đón rước dài dài. Ức Mai, như vậy tên cô nàng là Ức Mai! Giá trước kia, ông biết tặng hoa cho người này thì ngàn vàng cũng không nhận. Bao nhiêu vui mừng khi nãy đã biến mất. Giọng ông nặng và đục:

- Cậu nói tôi giao sai à?

- Chớ còn gì nữa không sai? Hôm nay cháu gọi điện thoại, người ta bảo chẳng hề nhận hoa hòe gì cả làm mất mặt bầu cua hết!

Ông Trương lắc đầu lẩm bẩm:

- Nhưng mà, tôi quả quyết không thể nào sai chỗ được.

Quán Quần càng bực hơn:

- Bác nói thế có chắc không?

- Chắc chứ! Không tin, cậu cứ đến nhà tôi nói hỏi xem có nhận được hoa của cậu suốt tháng nay không?

Chàng nhớ lại những gì đã viết trên tấm danh thiếp rồi kêu trời:

- Trời ơi, thế mà còn ký tên nữa chứ! Sự lầm lẫn này thật tai hại quá! Cái nhà ấy sao cũng có con gái cho rắc rối thế này. Bác nói từ đầu hẻm, đếm vào căn thứ ba phải không? Phải đến giải thích vụ này mới được!

- Cô đó cảm ơn những bó hoa của cậu lắm. Theo tôi nghĩ, khi đến thanh minh vụ này, cậu nên mang thêm một bó hoa nữa để lúc nói chuyện được tự nhiên hơn. Cậu đừng lo chuyện tiền bạc, bó này tôi sẽ biếu cậu đó.

Chàng nhận bó hoa mà trong lòng chẳng vui tí nào. Cúi đầu chào ông Trương rồi quay ra cửa. Ông Trương dặn thêm:

- Cậu nên giải thích uyển chuyển một chút kẻo con gái mới lớn lên họ mắc cở đó nhé.

Quán Quần không cần để ý lời dặn dò ấy. Chàng chỉ mong đến gặp mau người con gái đó, giải thích chừng một hai câu là xong chuyện, không cần dài dòng vô ích. Chàng bước thật nhanh vào hẻm, đứng đếm đến căn nhà thứ ba. Đây là một căn nhà trệt. Cạnh nhà này là biệt thự lớn, có vườn hoa rộng của Ức-Mai. Chàng ấn chuông, đưa tay vuốt nhẹ lên bó hoa và đứng chờ.

Cánh cửa mở, người con gái có nước da trắng nõn nà, gương mặt hiền lành phúc hậu nhìn Quần. Nàng đang buồn vì bác Lâm hiện có trong nhà, bàn tính với mẹ ép buộc cuộc hôn nhân. Vừa trông thấy người thanh niên cao ráo đẹp đẽ với bó hồng trên tay, mặt nàng trở nên xanh mét rồi từ từ đỏ hồng. Quán Quần cũng thất sắc, chàng không ngờ vụ đi giải thích này lại khó gấp trăm vạn lần, không dễ như đã tưởng! Chàng vội lấp bắp:

- Ô, chào cô! Tôi... tôi là... Nghê...

Người con gái trước mặt chàng trông đẹp, nhu mì và dễ thương lắm. Cặp mắt ngơ ngác lẫn hoảng sợ như con nai giữa rừng vừa nghe thấy tiếng động. Đôi môi run run. Cái vẻ sợ sệt rụt rè, xen lẫn vui mừng và oán hận làm cho người đối diện phải thương hại và ngây ngất. Quán Quần không còn nói được nữa, chỉ đứng trân trân nhìn. Một lúc lâu, chàng mới lấy lại được bình tĩnh, gắng thực hiện mục đích đã định:

- Thưa cô! Tôi là... là Nghê Quán Quần!

- Dạ, em biết.

Lâm cũng bắt đầu tỉnh mộng. Nàng không biết tính sao trước sự viếng thăm bất ngờ của chàng, nhất là trong nhà đã có sẵn ông khách hắc ám. Mời vào nhà thì không xong, ra ngoài cùng chàng nói chuyện thì khó coi quá. Đaang lúc nàng còn đang do dự thì mẹ đến cửa hỏi:

- Ai vậy con?

- Thưa mẹ, anh Nghê Quán Quần đó mẹ.

Rồi nàng quay qua giới thiệu với chàng:

- Đây là mẹ em.

Nhìn bó hồng trên tay Quán Quần, bà hiểu ngay rằng chính thằng khùng này đã phá hoại cuộc hôn nhân của con bà với ông già Lâm. Và, chính nó đã làm cho con Lâm si si khùng khùng. Bà nhìn chàng, nghiêm giọng:

- Thì ra là cậu. Cậu đến đây làm gì vậy? Tôi cho cậu biết con gái tôi không phải hạng lăng loàn trắc nết, không bao giờ giao thiệp với những người lạ như cậu. Cậu vui lòng về đi!

Lâm hoảng sợ:

- Thưa mẹ!

Nàng quay người, lùi ra sau một bước đứng cạnh Quán Quần như để bảo vệ chàng và chứng tỏ cho mẹ biết là hai đứa đã tâm đầu ý hiệp. Nàng nói nhanh:

- Mẹ nói gì kỳ vậy? Anh Quần bạn thân thiết của con chứ nào xa lạ gì!

- Hứ, thật quá mà. Hai đứa mày âm mưu gạt cả mẹ!

Lâm nháy mắt ra hiệu cho Quán Quần, ánh mắt thật trăm ngàn lời nói khó hiểu. Quán Quần, đứng sững, quên mất mục đích đến đây của mình. Mẹ Lâm thì rối rắm, không biết mấy đứa nhỏ này đang chơi cái trò trống gì nên liền bảo:

- Thôi hai đứa vào trong nhà đi, đừng đứng ngoài cửa người ta trông kỳ lắm. Kể hết đầu đuôi câu chuyện cho tôi nghe đi coi.

Quán Quần như cái máy lủi thủi theo vào nhà. Chưa kịp nói gì, ông Lâm ngồi chờ trong nhà tức muốn điên lên nên chạy ra phình cổ hỏi:

- Mày là cái thằng mang bịnh thần kinh, mỗi ngày tặng hoa đó chứ gì?

Bị chọc tức, chàng quay qua hỏi Lâm:

- Ông này là cha em phải không?

- Đâu phải, ông ta là... là...

- Tôi là chồng tương lai của Du Lâm.

Ông Lâm ễnh cái bụng nước lèo, dương dương tự đắc. Quần nhìn Lâm không chớp. Lý nào một người con gái đẹp đẽ thùy mị thế này đi gả cho cái thằng già ngu đần ấy? Cái nhìn của Quán Quần đã làm cho Lâm rưng rưng nước mắt. Nàng đưa mắt van này ông Lâm:

- Bác Lâm, sao bác nói bậy như vậy? Cháu đã chấp nhận làm vợ bác bao giờ đâu?

Già Lâm càng tức hơn, chỉ vào măt. Quần:

- Em không bằng lòng lấy tôi mà lấy thằng khố rách này à? Cái mạng của nó biết đã tự nuôi nổi chưa huống hồ gì nói chuyện nuôi em. Lấy nó, em chỉ có nước thành ma chứ không còn sống làm người!

Quần không còn chịu nổi, tiến đến trước mặt ông Lâm nheo mắt:

- Đồ già mất nết!

Ông Lâm vênh mày phẫn nộ:

- Mày nói ai đồ mất nết chứ?

Giọng chàng càng đanh thép:

- Tôi nói ông. Tôi nói con cóc bẩn thỉu mà muốn ăn thịt con ngỗng thật quá khôi hài!

Ông Lâm tái mặt:

- Mày nói gì? Mày nói ai là con cóc? Mày là thằng lưu manh ở đâu đến đây ăn nói hồ đồ vậy? Cái tướng ăn mặc như thằng ăn xin thế này mới đúng là con cóc bẩn thỉu muốn ăn thịt ngỗng. Bây giờ phải cút mau, nếu không tao kêu cảnh sát bắt cho xem.

Quán Quần sùng máu:

- Ông đừng có ăn nói hàm hồ như thế nghe chưa. Ông phải giải thích cho tôi nghe nghèo là nhục sao? Tôi nghèo nhưng có chí, vừa làm vừa học đến bậc đại học như người. Tôi biết cố gắng và khắc phục mọi gian khổ để tạo tương lai cho mình. Tôi còn trẻ, còn đủ sức và thì giờ để tạo sự nghiệp, giúp ích xã hội. Trọc phú như ông làm nên cái trò trống gì?

Chàng quay sang Lâm, nói nhanh không cần suy nghĩ:

- Em bằng lòng theo thằng cha trọc phú này hay theo anh, một thằng khổ rách để cùng nhau sáng tạo cuộc đời?

Lâm hết sức khâm phục lời nói của chàng, lời nói đầy khí phách. Nàng chơm chớp mắt tỏ ý ưng thuận, chẳng cần đắn đo gì khác. Không nghĩ đây là lần gặp gỡ đầu tiên, phải tìm hiểu lai lịch của chàng. Nàng cứ ngỡ đã quen chàng tự lâu lắm và hiểu nhau rất nhiều. Nàng đến bên chàng âu yếm nhìn. Quán Quần xúc động vội ôm chặt eo nàng. Ông Lâm muốn lộn gan lên đầu:

- Trời ơi, thật là hai đứa điên!

Ông quay qua mẹ Lâm tỏ vẻ hách dịch:

- Xin lỗi bà Châu, tôi không ngờ con bà có hành động lố bịch như vậy mà không biết mắc cở. Vợ tôi phải là người đàn bà gương mẫu không phải hạng gái mất nết hư thân như vậy. Thôi, chuyện hôn nhân chấm dứt luôn.

Bà Châu thở ra, nhìn ông Lâm ngoe nguầy ra cửa và thầm nghĩ:

- Ông cứ mang cái thùng nước lèo đó đi đi, tôi cóc cần. Con tôi có mất nết, hư thân mặc kệ, có người săn sóc và yêu thương rồi. Chúng nó sẽ sáng tạo cuộc đời hoàn toàn mới.

Bà đóng xong cánh cửa, quay lại vẫn miên man trong lòng:

- Thằng này đẹp trai, cái vẻ đầy khí phách này chắc chắn sẽ làm nên công sự. Rất may là ta chưa làm nên lỗi lầm, chưa cướp hạnh phúc của hai đứa.

Nhìn cặp tình nhân vẫn còn đứng chết giữa nhà, bà cố dùng giọng lạnh nhạt:

- Thôi chớ, cô cậu đứng đó hoài sao. Mời anh con vào ghế ngồi đi Lâm.

Bà lui vào phòng, khép cửa lại.

Bên ngoài, Quán Quần và Du Lâm nhìn nhau ái ngại vô cùng. Bây giờ họ mới cảm thấy thật xa lạ. Sự việc xảy ra vừa rồi như một cơn mộng không bằng! Hai người nhìn nhau một lúc, ánh mắt xa vời lẫn thẹn thùng khó tả. Quán Quần ấp úng:

- Anh nghĩ... anh nghĩ...

Mà nghĩ cái gì nhỉ? Chẳng lẽ giờ này còn đem chuyện lầm nhà ra nói với nàng ư? Nhìn vẻ mặt đẹp và dễ thương ấy, chàng biết mình không thể nào nói được!

Lâm tiếp bó hoa trên tay chàng, giọng gợi cảm:

- Anh nghĩ gì vậy? Ngồi ghế nghỉ đi. Em muốn cắm hoa vào bình ngay bây giờ.

Nàng cắm xong bình hoa, đặt lên bàn cười duyên:

- Sao anh nghĩ ra cái trò tặng hoa hồng này cho em? Sao anh biết em thích hồng vàng?

Chàng thẹn đỏ mặt. Cúi đầu xuống, nàng lại hỏi:

- Anh bắt đầu để ý đến em tự bao giờ?

Bắt đầu tự bao giờ? Ai mà biết! Chàng chỉ biết buổi tối hôm ấy cách đây một tháng, lần đầu tiên cùng mấy người bạn đặt chân đến vũ trường. Dưới ánh điện màu, chàng đã mê mệt một vũ nữ lừng danh có sắc đẹp quyến rũ. Bây giờ lại đối diện với Lâm, cặp mắt to trong sáng ấy có một sức thu hút khác thường, không giống vẻ quyến rũ của Ức-Mai. Tự nhiên chàng cảm thấy mình trở thành nhỏ bé, nghèo nàn và thơ ngây quá! Chàng hơi bực, tự trách mình sao đi theo một cô vũ nữ như vậy. Nhưng, nếu không có cô vũ nữ đó, làm sao giờ này gặp được Du Lâm. Họa chăng có do trời xui khiến!

Chàng ngước lên nhìn nàng. Mặt vẫn còn đỏ và đầy vẻ ngượng ngùng. Chàng đáp thật nhỏ:

- Em hỏi làm gì câu ấy? Có lẽ anh đã để ý em từ ngày khai thiên lập địa đến giờ!

Nàng im lặng, nhìn chàng đắm đuối. Hai người mỉm cười, nụ cười sâu thẳm còn hơn ngàn câu nói. Bình hoa hồng trên bàn như cũng đang cười. Mùi thơm ngào ngạt dâng khắp căn phòng.





Ngày hôm sau, ông Trương ngồi trong tiệm nhìn Quán Quần đẩy cửa bước vào. Chàng e thẹn chào:

- Dạ, chào bác ạ!

- Vâng, chào cậu.

Chàng không giấu được nỗi vui mừng trên mặt:

- Thưa bác còn nhớ cháu không?

- Sao không? Cậu là người trách tôi trao hoa hồng không đúng chỗ!

Chàng cười đắc chí:

- Ha ha! Mục đích của cháu đến đây hôm nay báo tin để bác mừng là hoa hồng trao rất đúng chỗ.

Ông Trương cũng cười:

- Tôi biết mà. Tôi biết đúng chỗ trăm phần trăm.

Chàng mở to mắt nhìn ông Trương. Không hiểu trong vụ trao hoa này, ông ta có âm mưu nào không? Nhưng thôi, có hay không đâu còn đặt thành vấn đề. Vấn đề quan trọng là những đóa hoa đo đến nơi thật đúng chỗ mà chính chàng cũng không ngờ được, phải gắng giữ lấy sự thành công ấy.

Chàng cảm ơn rồi xin phép đi ra khỏi tiệm Thinh-Thinh. Có người ở hẻm bên cạnh đang chờ chàng trở lại.

Tiễn chàng cho đến khi khuất. Ông Trương trở vào cầm bình tưới hoa. Vừa tưới, ông vừa hát. Nhìn bồn hoa hồng vàng, ông gật đầu cười mãn nguyện.

Quỳnh Dao

Wednesday, February 14, 2007

Hoc tieng Anh nhu nguoi Nhat

Đây là 1 câu chuyện thật từ Đại sứ quán Nhật Bản ở Mỹ vài năm trước. Thủ tướng Nhật khi đó là Mori đã được dạy 1 chút tiếng Anh cơ bản trước khi sang thăm Mỹ. Người phiên dịch nói với Mori rằng, khi ngài bắt tay Bill Clinton, hãy nói:"How are you". Bill sẽ nói:"I'm fine, and you".Khi đó ngài chỉ cần nói:"Me too".Sau đó thì sẽ là phần việc của phiên dịch viên. Có vẻ đơn giản nhưng sự thật là: Khi Mori gặp Bill, ông ta đã nhầm thành:"Who are you?" Mặc dù bị shock nhưng cũng là người vui tính nên Bill nói:"Well, I'm Hillary's husband, hahahaha". Mori trả lời tự tin:"Me too, hahahaha".Tiếp theo đó là 1 sự im lặng đáng sợ trong phòng họp

ST

Valentine 2007


Valentine! Tôi thuộc type người lãng mạn, và đang trông đợi một chàng trai đặc biệt hoặc một người “ngưỡng mộ” bí ẩn. Ngoài phố, các đôi tay trong tay, nụ cười rạng ngời trên gương mặt, ôm những đóa hồng đỏ rực.

Tất cả những gì tôi mong đợi lúc này là một bông hồng từ một người bí ẩn đặc biệt. Nhưng đã gần cuối ngày rồi, không có một bông hoa nào dành cho tôi như tôi trông ngóng. Tôi ngồi trong nhà, buồn rầu và thất vọng. Chợt chuông cửa reo, không ai khác là chú đưa thư chuyển đến một bông hồng. Chắc chắn là nó không dành cho tôi. Nhưng dù sao tay tôi vẫn run khi mở tấm card. Chỉ có một dòng duy nhất: “Gửi Amada. Từ một người quan tâm đến bạn.”.

Chắc là ai đó đùa. Hay tôi đang nằm mơ? Tôi đã đọc nó dễ đến hơn 20 lần vì không tin vào mắt mình. Bông hồng là cho tôi. Tôi hỏi hết người này đến người kia và buộc tội họ đang đùa giỡn với trái tim lãng mạn vô vọng của tôi. Nhưng không ai biết gì cả. Gia đình, bạn bè và họ hàng tôi cũng ngạc nhiên không kém khi biết tôi nhận được bông hồng từ một người xa lạ. Suốt mấy tuần sau đó tôi như ở trên chín tầng mây, và cứ luôn mỉm cười mỗi lần nghĩ đến chàng trai bí ẩn nào đó.


Một năm nữa lại trôi qua. Valentine lại đến. Năm nay tôi nhận được rất nhiều hoa từ bạn bè. Tôi hãnh diện đi vòng quanh trường với nụ cười to, tay ôm rất nhiều hoa. Mặc dù chỉ là hoa cẩm chướng người ta bán đầy trước cổng trường để quyên góp quỹ từ thiện. Tôi nhìn thấy cô bạn thân Kristen rất buồn, khẽ quay đi chùi giọt nước mắt đang chực trào ra khi trông thấy tôi ôm rất nhiều hoa vào lớp. Cô ấy thậm chí không có lấy một bông hoa nào cả.


Chúng tôi nói chuyện vài câu trước khi giờ học bắt đầu, và một vài từ quen thuộc buột khỏi miệng Kristen: “Tất cả những gì mình muốn chỉ là một bông hồng!”. Tôi giật mình, cảm giác cô đơn một năm về trước trở về. Tôi muốn làm một điều gì đó trước khi quá muộn. Tôi gọi điện về cho mẹ, nhờ mẹ tìm hộ xem ở đâu còn bán hoa. Mẹ tôi chợt nhớ ra có một giỏ hoa ở trước hiệu thuốc gần nhà. Mẹ giúp tôi mua hộ bông hoa cuối cùng và đề hộ lên tấm card nhỏ: “Gửi Kristen. Từ một người quan tâm đến bạn”.

Gì thế này? Tại sao bấy lâu nay tôi không để ý nhỉ? Tôi chợt giật mình trước nét chữ quen thuộc. Nét chữ trên tấm card gửi Kristen không khác gì nét chữ trên tấm card tôi nhận được ngày này năm trước.

ST

Friday, January 12, 2007

Me dien

Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.

Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.

Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.

Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: "Đưa, đưa tôi..." bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: "Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!". Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lây sang tôi thì phiền lắm.

Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi.

Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: "Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?". Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ "lệnh tiễn khách" liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã trong miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán: "Đừng... đừng...". Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: "Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?". Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, "phầm!" một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại.

Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài. Bà nội quay đầu đi, nuốt những nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói: "Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!". Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra. Bà nội dằn lòng đuổi: "Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!". Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí.

Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa lại.

Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi: "Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi." Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ "bà lang sói", thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi. Ngày đó, tôi làm gì biết "điên" nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không?

Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang.

Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo: "Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!" Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu. Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo: "Thụ... bóng... bóng...". Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào lòng tôi với vẻ nịnh nọt. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này. Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: "Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!"

Tôi tức tối đáp lại nó: "Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này!" Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện.

Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi "Mẹ!", khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng.

Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sát học hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn.

Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ "cỏ lợn". Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: "Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được..." Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: "Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà..."

Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: "Đừng... đừng...". Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: "Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được...". Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: "Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!" Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: "Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!" Tôi vùng vằng bĩu môi: "Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!"

"A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!" Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: "Đánh tôi, đánh tôi!"

Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: "Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!". Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.

Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi: "Thụ... ô...". Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Phạm Gia Hỷ cầm đầu trêu chọc. Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị Phạm Gia Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng "vút" kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp "bay" ào vào, một tay tóm cổ Phạm Gia Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp. Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra.

Mẹ vì tôi gây ra đại hoạ, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: "Mẹ!" đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói. Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà. Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về. Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín. Đây là những người do nhà Phạm Gia Hỷ nhờ tới, bố Phạm hung hãn chỉ vào cha tôi nói: "Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra."

Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà họ Phạm, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ. Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu. Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngănbàn tay bạo lực của cha. Kết quả hoà giải của đồn cảnh sát là: Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người đó. Đám người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. "Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành hoạ đấy thôi!". Cha lại nhìn tôi nói: "Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!". Tôi gật đầu, tôi hiểu.

Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp.

Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.

27/4/2003, lại là một chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: "Ngọt quá, ở đâu ra?" Mẹ nói: "Tôi... tôi hái..." không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: "Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!". Mẹ cười hì hì.

Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: "Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!" Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được. Thím hỏi: "Mẹ mày có nói gì không?" Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:" Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!" Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói: "Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói: "Thím, thím đừng doạ cháu...". Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi...

Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề. Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: "Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào..." Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.

Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi. Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: "Mẹ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!"


Vuong Hang Tich

Trang Hạ dịch.

(Truyện dịch từ diễn đàn của báo điện tử Chinanews.com)

Thursday, January 11, 2007

Noi co hinh bong em & noi nho cua anh

Có một ngôi nhà ảo, nơi đó có hình bóng em, có linh hồn em. Hàng ngày có một người vào thăm nó, nhớ em, nhưng không tìm ra ánh mắt, nụ cười và những viên thuốc Paracetamol!

Wednesday, January 03, 2007

Anh Thuong Nho ai?








Anh thương nhớ ai?
Mà suốt tháng ngày
Ngẩn ngơ mong đợi
Chỉ chờ không trách!

Cỏ cây nhớ ai?
Trụi trơ cành lá
Suốt cả đông dài
Chỉ chờ không trách!

Hoa lá nhớ ai?
Toả ngát hương đồng
Đêm ngày mời gọi
Chỉ chờ không trách!

Dòng suối nhớ ai?
Róc rách róc rách
Chảy suốt năm dài
Chỉ chờ không trách!

Còn em nhớ ai?
Chẳng thấy nói cười
Tình sao hững hờ
Không chờ chỉ trách!!!

Tuesday, January 02, 2007

Tôi yêu em



Tôi yêu em như rừng thông bát ngát
Xanh biếc bốn mùa không héo úa vào đông
Tình của tôi như dòng nước âm thầm
Trôi chảy mãi trong lòng sông vô tận

Tôi yêu em một tình yêu trầm lặng
Tha thiết nhẹ nhàng nhưng mạnh tựa bão giông
Bởi yêu em nên tôi rất cảm thông
Dù hai đứa đôi bến bờ chia cắt

Tôi yêu em như một cơn gió lốc
Cuồn cuộn xoáy vào điểm tựa của tình yêu
Rộng rãi trôi xuôi theo con nước thủy triều
Sẽ dâng mãi cho tình yêu ngời sáng

Tôi yêu em như nắng hồng sa mạc
Sưởi ấm muôn đời không lạnh lẽo trái tim
Vũ trụ bao la mà tôi chỉ có yêu em
Bởi tim hai đứa có cùng chung một nhịp đập

Tôi yêu em một tình yêu chân thật
Không lọc lừa không tính toán nghĩ suy
Tình của tôi chỉ mãi mãi trao đi
Không đòi hỏi mối tình em đáp lại

Tôi yêu em một tình yêu quằn quại
Trong cơn say quên cảm giác của con người
Hơi men nồng hâm nóng lại tuổi đôi mươi
Đời trai trẻ trong tung hoành ngang dọc.

Tuesday, October 31, 2006

Nho em!

Em có biết anh nhớ em nhiều lắm không? Vẫn biết không phải điều gì cũng có thể, nhưng em ơi, anh biết làm sao đây khi mất em. Anh đã cố quên em nhưng không đủ nghị lực rồi!


Tuesday, August 15, 2006

Xin Em dung la song




...Em là mây chứ đâu phải là sóng.
Sóng xô bờ rồi lại ngược ra khơi.
Nếu là mây, xin mây quyện vào núi.
Cho núi thêm đẹp và mây càng thêm xinh...

Tu vi Phuong Tay

  1. Aries (Miên dương):sinh từ 21 tháng 3 đến 20 tháng 4
  2. Taurus (Kim ngưu) :sinh từ 21 tháng 4 đến 21 tháng 5
  3. Gemini (Song nam) :sinh từ 22 tháng 5 đến 21 tháng 6
  4. Cancer (Bắc giải) :sinh từ 22 tháng 6 đến 22 tháng 7
  5. Leo (Hải sư) : sinh từ 23 tháng 7 đến 23 tháng 8
  6. Virgo (Xử nữ) :sinh từ 24 tháng 8 đến 22 tháng 9
  7. Libra (Thiên xứng) :sinh từ 23 tháng 9 đến 23 tháng 10
  8. Scorpio (Hổ cáp) :sinh từ 24 tháng 10 đến 22 tháng 11
  9. Sagittarius (Nhân mã): sinh từ 23 tháng 11 đến 21 tháng 12
  10. Capricorn (Nam dương):sinh từ 22 tháng 12 đến 20 tháng 1
  11. Aquarius (Bảo bình): sinh từ 21 tháng 1 đến 18 tháng 2
  12. Pisces (Song ngư): sinh từ 19 tháng 2 đến 20 tháng 3



    Aries (Miên dương)
    21 tháng 3 đến 20 tháng 4
    Người tuổi Miên dương là người thông minh, can đảm, thích mạo hiểm, có tài lãnh đạo chỉ huy. Nhưng họ thường đề cao sự tự do cá nhân, đôi khi rất ngoan cố, độc tài. Họ có nhiều sáng kiến, nhiều nghị lực, nhanh nhẹn, thích tranh đua, vì thế có thể đi đến chỗ quyết định liều lĩnh. Chính vì thế, mà họ thường là những người tiền phong, xông xáo vào công việc một cách hăng say, nhưng khi máu nóng của họ không còn nữa, hay gặp một vài khó khăn trở ngại nào đó, thì công việc họ đang làm, cho dù rằng có quan trọng cách mấy đi chăng nữa thì họ cũng rất dễ bỏ cuộc. Họ cũng rất có duyên, chỉnh tề, có sức dấp dẫn những người chung quanh, và có tài về ngoại giao.

    Tình cảm, mẫu người này hay ghen tuông, đam mê dục vọng hơn là một tình yêu mơ mộng. Tính tình nóng nảy, dễ đüa đến sự gây gỗ, tan vỡ gia đình. Nhưng nếu gặp được người yêu lý tưởng, thì họ là người rất chung thủy và sẵn sàng hy sinh để xây dựng mái ấm gia đình.

    Các tuổi hợp là Hải sư, Nhân mã.

    Các tuổi khắc là Thiên xứng và Song ngư.



    Taurus (Kim ngưu)
    21 tháng 4 đến 21 tháng 5
    Người tuổi Kim Ngưu là người chịu ảnh hưởng của Kim tinh, nên tính tình rất cứng cỏi, không sợ bất cứ trở lực nào. Họ rất bền chí, dễ cảm thụ, thông cảm, nên được mọi ngưòi coi như là một con người từng trải, chín chắn. Họ tỏ ra có tài quan sát tinh tế và chính xác, không xét đoán sự việc một cánh nông nổi, thiếu suy nghĩ. Tuy nhiên họ có khuyết điểm là quá dễ dãi, nhưng khi nổi giận thì trở nên ngoan cố, có khi bạo động, và trở thành bảo thủ. Họ là loại người rất trọng những gì hào nhoáng bề ngoài. Thích ăn ngon mặc đẹp, chưng diện và tiêu xài hoang phí. Vật chất đối với họ rất quan trọng. Tuy nhiên họ cũng có tính hay thương và giúp đỡ người khác.

    Về tình cảm, ngưòi tuổi này thường đặt nặng tình cảm và dễ xúc động. Họ thành thật và tha thiết, tận tụy và cảm thông với người yêu dù có bị lạnh nhạt, hững hờ. Họ say mê không khí ấm êm của gia đình, thương yêu con cái rât mực, và chứng tỏ là một người chồng, người vợ gương mẫu.

    Các tuổi hợp là Kim ngưu, Bắc giải, Hải sư, Thiên xứng, Nam dương, và Song ngư.

    Tuổi khắc là Hổ cáp và Bảo bình.




    Gemini (Song nam)
    22 tháng 5 đến 21 tháng 6
    Người tuổi Song Nam có khả năng quan sát, nhận thức và có trí nhớ rất tốt. Việc học hỏi của họ rất dễ dàng nên sự thành công của họ không có gì khó khăn lắm. Họ có óc tưởng tượng phong phú nên thích hợp với các nghề như ca nhạc, mỹ thuật, ca vũ. Nhờ có sự vui vẻ, nên họ cũng dễ thành công trong các nghề thương mại, địa ốc, chứng khoán, bảo hiểm. Tuy nhiên họ có khuyết điểm là không bằng lòng với cái gì họ đang có, thích theo đuổi nhiều nghề cùng lúc, rồi khi thấy kết qủa chậm chạp, họ trở nên chán nản và bỏ cuộc vì thiếu sự kiên nhẫn.

    Về tình cảm, người tuổi này rất lãng mạn và phóng khoáng. Vì thế họ dễ vướng mắc vào tình yêu mơ mộng và lý tưởng hóa cuộc tình của họ, dù cho rằng đó không phải là sự thật về tình yêu. Họ thường hay thích khoe khoang và che dấu những khuyết điểm của họ, và giả như có ai đó biết rõ đưọc các khuyết đểm đó, thì họ sẽ tìm đủ mọi cách để khỏa lấp những sự thật của chính họ. Tuy nhiên họ có sức quyến rũ mãnh liệt đối với người khác phái, nhưng hay thay đổi nhanh chóng. Chính điều này khiến cho tình yêu của họ thêm rắc rối và đưa đến sự tan vỡ.

    Tuổi hợp là Thiên xứng, Nhân mã, và Bảo bình.

    Tuổi khắc là Hổ cáp, Song ngư.



    Cancer (Bắc giải)
    22 tháng 6 đến 22 tháng 7
    Người tuổi này là người có óc quan sát thực tế, thích học hỏi, nhưng rất bảo thủ và hay tự hào, đôi khi trở thành cố chấp và ương bướng. Tuy thế, nhờ khả năng phân tích, và suy luận của họ, giúp họ thích hợp với các nghề chuyên môn như y, luật, tài chánh, và giáo dục. Ðặc biệt ở tuổi này, vì có sự suy tính hơn thiệt rất tinh túy, nên họ hay nghĩ đến phần lợi cho chính họ, cũng chính vì thế mà họ là những người thường có đầu óc kinh doanh thương mại, nhờ vào khả năng suy đoán lợi hại, hơn thiệt kia mà làm cho các cuộc kinh doanh của họ phát đạt hơn. Tuy nhiên người tuổi này nên tránh những trò chơi hay công việc làm có tính cách hên xui may rủi, không tốt. Về tính tình, họ là người thường hay cho mình là tự trọng, nhưng thật ra trong thâm tâm họ, họ không biết điều mà họ suy nghĩ là đúng hay sai. Họ có khuynh hướng rất bảo thủ, không chịu nghe lời khuyên giải của người khác, và thường hành động theo thói quen, theo chiều hướng suy nghĩ riêng tư của họ và không chịu thay đổi.

    Về tình cảm, Cancer rất đa cảm, cố che dấu tình cảm không muốn để lộ ra ngoài, do đó ít ai biết rõ ý nghĩ chân thật của họ. Trong tình yêu, họ yêu say đắm, nhưng rất mơ mộng, đa cảm, lãng mạn. Tuy nhiên họ rất thích xây dựng một mái ấm gia đình nhưng vì tính tình lãng mạn và hay cố chấp, nên cuộc sống lứa đôi không mấy được bảo đảm, cũng có phần ít người tuổi này rất hạnh phúc.

    Tuổi hợp là Kim Ngưu, Bắc giải, Hải sư, và Hổ cáp.

    Tuổi khắc là Miên dương, Bảo bình, Thiên xứng.




    Leo (Hải sư)
    23 tháng 7 đến 23 tháng 8

    Người tuổi này là người tài trí, dũng cảm và đầy nghị lực. Chủ tinh của họ là Thái dương tượng trưng cho sức mạnh, cho sự cứng rắn, luôn luôn gánh vác mọi việc và đương đầu trước mọi khó khăn. Do đó họ dễ dàng trở thành những người chỉ huy, lãnh đạo nhưng có khi trở nên độc đoán. Họ nhiệt tình, lạc quan , hăng hái và tích cực. Họ rất yêu đời, có lý tưởng, và luôn quyết tâm biến lý tưởng thành hiện thực. Tuy nhiên họ có khuyết điểm là hay khoe khoang, tự phụ, che dấu bằng một bề ngoài khiêm tốn, điềm đạm. Họ rất háo danh, háo thắng, nên rất dễ bị mê hoặc hay that bại bởi những lời tang bốc gỉa dối, đôi khi còn bị lợi dụng và mất đi khả năng phán đoán chính xác của mình.

    Về tình yêu, Hải Sư rất đa tình, lãng mạn và đam mê, và thường hay để tình cảm sôi nổi lấn át. Họ rất chú tâm về vấn đề tình dục để chứng tỏ họ xuất sắc trong nghệ thuật ái ân. Họ muốn nổi tiếng là người dào hoa, được nhiều người theo đuổi, say mê. Do đó và tuổi từ 30 trở đi, họ mới có được một mái gia đình đầm ấm, ổn định. Họ yêu thương con cái, nhưng không có con nhiều.

    Tuổi hợp là Miên dương, Kim Ngưu, Song ngư, Xử nữ và Nhân mã.

    Tuổi khắc là Hổ cáp, Song Nam, và Thiên xứng.




    Virgo (Xử nữ)
    24 tháng 8 đến 22 tháng 9
    Người tuổi Xử nữ có tinh thần quảng đại, bao dung, lịch sự. Bản chất của họ là trí thức, nhanh nhẹn và hoạt bát. Họ rất khéo léo trong mọi công việc, và luôn luôn tuân theo nguyên tắc và luật lệ. Họ không hài lòng khi công việc hay dự tính chưa hoàn thành theo ý muốn. Những thành qủa của họ đạt được thường là do chính họ tạo ra. Họ là mẫu người thực tế, hết lòng chăm sóc gia đình và thường hay giúp đỡ mọi người. Họ cũng hay bình phẩm, xét lại , phân tích, khắc khổ, và bất mãn khi công việc không như ý. Họ thường rất có uy tín khi được giao phó một trách nhiệm hay công việc gì.

    Tình yêu của người tuổi này thường hay đến trong muộn màng. Họ xem tình yêu là một sự xây dựng chứ không phải là những giay phút lãng mạn thoáng qua, do đó họ rất thực tế trong tình yêu, và khi đã nhận thức được sự khác biệt thực tiễn rồi, thì họ thường hay tự rút lui, hay đi tìm cho mình những cuộc tình khác chỉ vì cảm thấy thiếu thốn hoặc nuối tiếc những lạc thú mà họ đã đạt được.

    Tuổi hợp là Kim ngưu và Nam dương

    Tuổi khắc là Nhân mã, Song nam và Thiên xứng.




    Libra (Thiên xứng)
    23 tháng 9 đến 23 tháng 10
    Người tuổi Thiên Xứng thường có nét quyến rũ đặc biệt nhờ dáng dấp lịch sự tao nhã. Thiên xứng chịu ảnh hưởng nhiều bởi sao Kim tinh là sao tượng trưng cho tình yêu và nét đẹp. Ðặc tính của họ là chuộng sự công bằng, ghét sự nhỏ nhen, áp bức. Họ quảng đại, khoan dung, thích canh tân và có ý chí độc lập. Tuy nhiên họ có khuyết điểm là lừng khừng trước mọi việc phải quyết định, không dứt khoát được. Họ cũng khó phân biệt được thế nào là thiện và ác, là tốt và xấu. Bình thường họ là người trầm tính, nhưng họ cũng có thể nổi nóng một cách rất dễ dàng, và cứng rắn khi phải quyết định một việc gì rất quan trọng. Họ rất tự cao tự đại, và cho rằng những gì họ nghĩ đều là đúng, ít quan tâm đến sự thoả thuận và ý nghĩ của người khác.

    Về tình yêu, tuổi này hướng về một tình yêu cao thượng, không có tính cách vật chất. Họ rất sợ sống cô dơn. Nếu mối tình của họ chẳng may bị đổ vỡ, họ tìm ngay một mối tình khác để khoả lấp vào những trống vắng đó ngay. Nên tránh những gì lãng mạn, mơ mộng, và hãy nhìn vào thực tế của tình yêu thì tốt hơn.

    Tuổi hợp là Miên dương, Song nam, Xử nữ.

    Tuổi khắc là Nam dương và Hổ cáp.



    Scorpio (Hổ cáp)
    24 tháng 10 đến 22 tháng 11
    Người tuổi này là mẫu người giàu nghị lực, thông minh, linh hoạt, nhiều sáng tạo, nhưng lại có nhiều tham vọng. Bản tính thẳng thắn, dũng cảm, cương nghị giúp họ chấp nhận mọi gian lao thử thách vượt qua mọi khó khăn. Họ có tài tổ chức một cách trật tự, và điều khiển công việc một cách cẩn thận. Người tuổi này rất trọng chữ tín. Tuy nhiên khuyết điểm của họ là dễ bị nổi giận khi bi khiêu khích , rất dễ bị xúc động và rất dễ thấy rằng mình bị xúc phạm. Họ có tính thù dai, nếu ai mà đã trót dại xúc phạm hay làm họ thiệt thòi điều gì, thì họ sẽ tìm đủ mọi cách để trả đủa lại, mà còn gấp 10 lần người kia đã làm cho họ. “Your life won’t be the same!” . Vì vậy họ thường trở nên ngoan cố, ít chịu nghe lời khuyên bảo hay cố vấn của người khác.

    Tình yêu rất quan trọng đối với người tuổi này. Họ thường gây hứng khởi cho cuộc sống và hăng say tạo dựng sự nghiệp. Họ là người tình chung thủy, thực tế trong tình yêu, đòi hỏi thoả mãn xác thịt, ái ân nhiều hơn là những âu yếm, mơ mộng. Tình dục rất quan trọng đối với tình yêu của người tuổi này. Nếu gặp đối tượng biết đáp ứng những đòi hỏi khao khát và thoả mãn của họ, họ sẽ sẵn sàng lao đầu vào cuộc tình với tất cả đam mê. Họ quan niệm tình dục, ái ân là một điều tối quan trọng trong đời sống họ, và một gia đình ấm êm là đủ.

    Tuổi hợp là Kim ngưu, Bắc giải, Thiên xứng, và Xử nữ.

    Tuổi khắc là Hải sư và Bảo bình.




    Sagittarius (Nhân mã)
    23 tháng 11 đến 21 tháng 12
    Người tuổi này rất nhiệt tình và lạc quan, có kiến thức, thích tự do, triết lý sống của họ là lanh lợi khôn khéo và hưởng thụ. Họ có lòng tin, thích tìm hiểu và thông cảm với người khác. Họ tử tế, thành thật, biết cách đối xử nên được nhiều người ưa thích. Linh cảm của họ khá bén nhạy, nên họ có thể đoán đuợc những mưu mô, manh tâm lừa bịp họ. Họ thích phiêu lưu mạo hiểm, ưa thay đổi nơi ăn chốn ở, nên du lịch, đi xa là sở thích của họ. Những nhược điểm của họ là hay thay đổi, không bền chí, dễ xúc động nên dễ bị chi phối bởi người khác. Vì có tính nết hay thay đổi này mà họ bị xem như là không có lập trường, hay không có tính quyết đoán, và nhiều khi như vô trách nhiệm.

    Tuổi này rất dể bị tình yêu lôi cuốn. Họ thích những tình cảm lãng mạn, thích chinh phục những người khác phái, khi được rồi thì họ lại mau chán và thích thay đổi. Họ không thích bị tình yêu ràng buộc, thích tự do bay nhảy. Họ cũng không màng đến những lời phe phán hay che trách về những hành vi phóng túng trong tình trường của họ. Họ chỉ có thể có hạnh phúc ở lứa tuổi 40, 50 trở đi, khi họ bình tâm và thay đổi lối sống phiêu bồng, lãng tử của họ mà thôi.

    Tuổi hợp là Miên dương, Song nam, Hải sư và Bảo bình,

    Tuổi khắc lá Hổ cáp, Xử nữ và Song ngư.





    Capricorn (Nam dương)
    22 tháng 12 đến 20 tháng 1
    Nguời tuổi này đặt nặng vấn đề danh vọng, đia vị xã hội lên trên hết. Họ thường hay lợi dụng những cuộc giao tế để nâng cao đîa vị xã hội của họ lên. Họ nghĩ rằng nếu mở rộng sự giao thiệp sẽ đem lại cho họ nhiều lợi nhuận và quyền thế. Vì vậy họ thích hợp với đời sống cộng đồng hơn là một mái gia đình đơn thuần. Người tuổi này không thành công mau chóng, tuy vậy chậm mà chắc. Họ cũng trung thành, tự tin, bảo thủ, hay nghi ngờ, đề phòng. Có óc tổ chức, tinh khôn sắc xảo, đơn giản. Thích hoạt động cho cộng đồng, tập đoàn nhiều hơn.

    Về tình yêu, họ cũng khá chung tình. Họ sắp xếp, tính toán, cân nhắc lợi hại rất kỹ trước khi đến với đối tượng của họ. Do đó, nếu có đổ vỡ thì kẻ dứt áo ra đi không phải là họ mà là đối tượng của họ.

    Tuổi hợp là Kim ngưu, Xử nữ, Nam dương

    Tuổi khắc là Bắc giải, Miên dương, và Thiên xứng.





    Aquarius (Bảo bình)
    21 tháng 1 đến 18 tháng 2
    Ngưòi tuổi này thường tỏ ra năng động, xây dựng những gì cần thiết cho bản thân và gia đình của họ. Họ thích sự công bằng và đánh gía sự công bằng ấy qua hành động của những người chung quanh. Họ rất chân thật, thủy chung, có lòng vị tha, nhiều sáng kiến và nổi bật xuất sắc khi họ còn trẻ tuổi. Tuy nhiên đôi khi họ tỏ ra ngang bướng, bảo thủ, và lại ngang bướng. Bản chất của họ rất khó xác định, vì họ thường hay thay đổi khi hấp thụ những tư tưởng mới.

    Về tình yêu, người Bảo bình rất nhạy cảm và lãng mạn. Tình yêu đóng vai trò rất quan trọng đối với họ vì nó là nguồn cảm hứng lớn lao cho họ. Vì lý tưởng hóa, nếu thấy đối tượng không hợp, họ sẵn sàng từ bỏ đi tìm tình yêu lý tưởng khác rất mau lẹ. Thường thì từ tháng 4 đến tháng 7 họ hay có những nhạy cảm về tình cảm.

    Các tuổi hợp là Hải sư, Thiên xứng, Nhân mã, và Bảo bình.

    Các tuổi khắc là Hổ cáp và Kim ngưu.





    Pisces (Song ngư)
    19 tháng 2 đến 20 tháng 3
    Người tuổi Song ngư rất quảng đại, dễ mến, mềm mỏng và bao dung, họ có một lòng từ ái bao la, họ thường hay quên mình và để hy sinh cho người khác; đôi khi họ nhận chịu những thiệt thòi để đổi lấy sự an bình nơi người chung quanh. Họ là người có nhiều cao vọng và thưòng muốn thoát ra những ràng buộc chung quanh. Người tuổi này là mẫu người có nhiều mơ mộng, nhạy cảm, và hay lưỡng lự trước khi quyết định. Ðó là do họ để cảm tình lôi kéo họ hơn là nhờ vào những suy luận cũa lý trí. Chính vì thế, nên người tuổi này phải coi chừng đề phòng những trường hợp bị lợi dụng bởi người khác. Tuy nhiên, họ có tài ăn nói bén nhạy, và có tài hòa giải những bất đồng một cách tốt đẹp. Phần đông những người tuổi này thường thích làm nghề tự do, và không thích những chức vụ chỉ huy lâu dài. Vì thông minh thiên phú và có khả năng học hỏi mau chóng, họ thích hợp với các nghề như y, dược, giáo dục, kỹ sư.

    Về tình cảm, tình yêu là căn bản thực sự của người tuổi Song ngư, giúp họ tìm lại được bản chất cao quý của họ. Tình cảm của họ thật sâu đậm, chân thật, nhưng thường che dấu, nên dễ bị hiểu lầm là hờ hững lạnh nhạt. Họ thích đuổi theo hạnh phúc và dễ bị tình yêu dẫn dắt. Họ rất mơ mộng và chinh phục tình yêu bằng sự chân thành của họ. Ðiều này khiến cho đối tượng của họ rất hài lòng.

    Các tuổi hợp là Kim ngưu, Bắc giải, Nam dương, Bảo bình, và Hải sư

    Tuổi khắc là Miên dương, Song Nam, và Nhân mã.